August Nguyen

August Nguyen

Visual Communication Designer

Decisions

Đôi khi…đôi khi thôi…mình muốn được ở nhà khi mẹ đã đi học, được thoải mái hú la, được chơi đùa thỏa thích, làm những gì bậy bạ nhất mà một thằng con trai làm khi ở nhà một mình
Nhiều lúc…nhiều lúc lắm…mình ước mình có kĩ năng bóng rổ đỉnh cao như những vận động viên ở NBA. Dẫu biết chỉ là ước mơ, và không có thành công nào mà không qua tập luyện, nhưng mình không chịu…không chịu được khi là một người chơi tệ hại nhất đội, thường xuyên phạm phải những lỗi đơn giản nhất, bị trêu ghẹo…Mình không muốn đứng ở vị trí không có trong luật lệ. Vị trí giữ chỗ…
Quyết định xem có nên rời khỏi đội bóng rổ hay không…

Mình đã quen sống như vậy từ lớp 8. Mình cố tạo dựng và giữ vững tính cách của bản thân. Ai làm gì thì làm. Mình không giận, và chỉ giận khi họ làm mình phải bực bội trong thời gian dài. Mình không ghét ai khi nói chuyện với họ, và ngược lại, khi mình nói chuyện với một ai, tức là mình không hề ghét người đó
Thế mà thằng Thiên cứ khoái trêu ngươi. Mình thường xuyên bị giận bởi những chuyện nhỏ nhặt, và thường xuyên phải là người xin lỗi, bởi tính cách bộp chộp, ăn nói có lúc thiếu suy nghĩ của bản thân. Riết rồi mặt dày như cái mo inox, vẫn sống bình thường khi cố giữ những suy nghĩ “lỗi tại tôi”. Nhưng nhiều lúc phởn lên, có khi phải khóc vì bị một người bạn giận mình, vì cái suy nghĩ không bao giờ dám phát biểu “Mình không giận ai vì điều nghiêm trọng, thì họ không có quyền vì những điều nhỏ nhặt mà giận mình”
Quyết đinh xem có nên trở nên thực dụng hơn, lạnh lùng hơn không…

Có những câu hỏi đã rõ ràng đáp án đúng sai
Nhưng mình vẫn phân vân
Liệu đó chỉ là một câu hỏi đơn thuần, hay là một canh bạc nguy hiểm phải đặt cược bằng tình bạn của bản thân?…

Trời đang mưa. Từ trưa đến giờ

    Bất trắc


    Vẫn lên mạng, và đâm đầu vào những thứ vô bổ, gây nghiện và rút hết tâm trí tiền tài của người ta
    Bỗng dưng nhận ra mình đang thiếu thốn một khoảng không gian và thời gian để tự kỉ
    Tối ngày như một con loăng quăng, lao đi lượn lại khắp nơi. Nếu ngày xưa, Xã là một kẻ đơn phương u buồn, Chi là một thằng khùng bất diệt thì điều đó nay có lẽ đã đổi thay
    Năm nào cũng vậy…khoảng thời gian này hay làm lòng người ta se lại, tìm về những thứ nóng ấm: màu đỏ hồng, một tách cà phê, cái chăn hai lớp buổi sáng…chí ít cũng giúp lòng mình nở bung ra cho bớt ngột ngạt
    Và cũng như mọi năm…Gió đã về, thổi một cách mạnh mẽ và đầy quyết liệt, mang đến mùi hương Giáng sinh và năm mới. Mình chả biết mô tả cái mùi nó ra làm sao…chỉ biết là…nó có mùi

    Dạo này, quá nhiều chuyện xảy ra…Hay là mọi lần vẫn thế. Đời mà, nhưng lần này rộn chuyện và đậm đà mùi mệt mỏi hơn

    Đầu tiên là hôm nay. Những điều thấy trước mắt, thậm chí là còn góp phần vào cái đống bùi nhùi này nữa
    Đội bóng rổ thua trận. Như một gáo nước ở trạng thái siêu lạnh dội vào từng thằng Khoai Môn một. Sáng nay trời mưa. Té xe. Thua gấp đôi. Y như đối phương tuàn trước, trừ cái trời mưa và té xe thôi
    Thực sự rằng từ lâu, mình đã cảm thấy tinh thần của Khoai Môn chưa tốt. Trong trận chẳng thấy thằng nào vui cả, dù chỉ là trận giao hữu. Đang dẫn: ngầu. Bị dẫn: thảm. Chỉ khi nào thắng đậm đà khó đỡ mới thấy được nụ cười hiếm hoi, để cho cái thằng chơi tệ nhất đội nở nụ cười mà bị quy tội thiếu tập trung. Unđỡable, totally, unđỡable

    Chiều qua, cô đã nói lời chia tay với lớp, để đi theo con đường cô đã chọn. Nhưng mình nghi ngờ rằng chính chúng mình – những đứa yêu cô nhất – là chất xúc tác để cô ra đi sớm hơn. Những tiết B, tiết C, thậm chí cả D trong sổ. Rồi một bà già lắm mồm gián tiếp báo cáo tình hình lớp. Để hôm nay, cái hậu quả là thằng nào con nào cũng khóc méo mặt. B₁ sẽ còn gặp cô 2 tuần nữa, và hy vọng các bạn sẽ quý trọng và cố gắng làm cô vui vẻ và nhẹ nhàng nhất trong 2 tuần này. Chân thành cảm ơn

    Đang quạu vì một đứa nhỏ người nhưng họng bự, chửi thề đáng bái phục, chửi từ trên đầu người ta chửi xuống

    Mình nhớ cái theme Snowflakes. Gần đây chẳng có theme nào đáng để lưu CSS cả